Dự án đường sắt cao tốc nối Bangkok với Nong Khai, mắt xích quan trọng trong hành lang giao thông xuyên Á kết nối Thái Lan với Lào và xa hơn là Trung Quốc, từ lâu được xem là một trong những công trình hạ tầng tham vọng nhất Đông Nam Á.
Tuyến đường dài
khoảng 609 km, thiết kế tốc độ tối đa 250 km/h, được kỳ vọng sẽ mở ra trục vận
tải chiến lược từ trung tâm Thái Lan lên biên giới Lào, kết nối tiếp với tuyến
Lào - Trung Quốc để hình thành hành lang thương mại từ Côn Minh xuống bán đảo
Đông Dương. Thế nhưng, sau gần 1 thập kỷ, dự án này vẫn dang dở.
Theo các mốc từng
được công bố, giai đoạn đầu nối Bangkok với Nakhon Ratchasima ban đầu được kỳ vọng
có thể đưa vào khai thác trong nửa sau thập niên 2020. Tuy nhiên, đến đầu năm
2025, chính phủ Thái Lan cho biết toàn tuyến chỉ được dự kiến vận hành vào năm
2030.
Dự án đã chậm tiến
độ ít nhất 4-5 năm ở giai đoạn đầu và gần 1 thập kỷ nếu xét trên toàn bộ hành
lang Bangkok - Nong Khai. Tỷ lệ thi công thực tế cũng cho thấy độ ì ạch kéo
dài. Đầu năm 2025, đoạn Bangkok - Nakhon Ratchasima mới hoàn thành hơn 1/3 khối
lượng công việc dân dụng, phản ánh khoảng cách rất lớn giữa tham vọng chính trị
và năng lực triển khai ngoài thực địa.
Nguyên nhân của
sự chậm trễ không nằm ở một điểm nghẽn đơn lẻ mà là nhiều vấn đề chồng chéo. Từ
thay đổi thiết kế, chậm phê duyệt hợp đồng, vướng mắc trong giải phóng mặt bằng
cho đến các thủ tục hành chính kéo dài, mỗi khâu đều có thể khiến một gói thầu
bị trễ thêm nhiều tháng.
Đại dịch Covid-19 càng khiến tiến độ bị kéo lùi. Thêm vào đó, việc điều chỉnh một số hạng mục kỹ thuật để đáp ứng tiêu chuẩn vận hành và an toàn đã làm quá trình thi công phức tạp hơn, đội thêm thời gian và tiền bạc.
Do đó, chi phí
đã trở thành tâm điểm tranh cãi. Giai đoạn một Bangkok - Nakhon Ratchasima hiện
có tổng mức đầu tư khoảng 179 tỷ baht, trong khi giai đoạn hai từ Nakhon
Ratchasima lên Nong Khai đã được phê duyệt ở mức khoảng 341 tỷ baht. Như vậy, tổng
vốn của hai giai đoạn hiện đã lên tới khoảng 520 tỷ baht. Nếu đối chiếu với các
ước tính ban đầu khoảng 400 tỷ baht cho hành lang đường sắt Thái - Trung, chi
phí hiện nay cao hơn chừng 120 tỷ baht, tương đương khoảng 30%.
Khác với Lào, quốc
gia chấp nhận dựa nhiều vào vốn vay Trung Quốc để nhanh chóng triển khai tuyến
đường sắt xuyên quốc gia, Thái Lan chọn cách đi thận trọng hơn. Bangkok quyết định
tự tài trợ phần lớn dự án, nhằm tránh rủi ro nợ công quá lớn và giữ quyền kiểm
soát cao hơn đối với hạ tầng chiến lược.
Song, quá trình
đàm phán với phía Trung Quốc kéo dài, nhiều bất đồng về tài chính, thiết kế và
quyền lợi phải mất nhiều năm mới tháo gỡ được. Hệ quả là trong khi tuyến Lào -
Trung Quốc đã vận hành từ cuối năm 2021, dự án trên đất Thái Lan vẫn thi công dở
dang.
Trong giai đoạn
đầu, Thái Lan từng xúc tiến hợp tác với Nhật Bản cho tuyến Bangkok - Chiang
Mai, trong khi tuyến hướng đông bắc lên Nong Khai lại đi theo quỹ đạo đàm phán
với Trung Quốc. Cách tiếp cận này phản ánh sự thận trọng của Thái Lan khi vừa
muốn tranh thủ công nghệ và vốn ngoại, vừa tránh lệ thuộc quá sâu vào một nước.
Nhưng chính việc
phải cân bằng nhiều lợi ích, nhiều mô hình và nhiều đối tác cũng góp phần khiến
quá trình ra quyết định kéo dài, làm dự án Bangkok - Nong Khai nhiều lần trượt
nhịp so với kỳ vọng ban đầu.
Ngoài ra, vấn đề
an toàn lao động đã đẩy dự án vào một đợt tranh cãi dữ dội khác. Đầu năm 2026,
một cẩu thi công thuộc dự án bị đổ xuống một đoàn tàu khách ở tỉnh Nakhon
Ratchasima, khiến hơn 30 người thiệt mạng và hàng chục người bị thương.
Trước đó, vào
tháng 8/2024, một vụ sập hầm trên tuyến này cũng làm ba công nhân tử vong. 2 vụ
tai nạn nghiêm trọng liên tiếp trong chưa đầy 2 năm khiến dư luận Thái Lan đặt
ra những câu hỏi gay gắt.
Dự án này còn vướng
tranh cãi về di sản văn hóa, đặc biệt ở Ayutthaya, cố đô của Thái Lan và là di
sản thế giới được UNESCO công nhận. Kế hoạch xây ga gần khu vực này từng khiến
giới bảo tồn lo ngại công trình hiện đại quy mô lớn sẽ làm tổn hại cảnh quan và
giá trị lịch sử vốn rất nhạy cảm của Ayutthaya.
Sức ép từ giới
chuyên gia buộc cơ quan chức năng phải điều chỉnh thiết kế để giảm tác động lên
khu di sản, cho thấy cái khó của Thái Lan trong việc dung hòa giữa hiện đại hóa
hạ tầng và bảo tồn lịch sử.
Theo MKT
