Việt Nam và Ấn Độ là hai trung tâm sản xuất giày dép lớn của châu Á. Cả hai có nhiều tiềm năng hợp tác sâu rộng trong lĩnh vực nguyên phụ liệu, thiết kế, đào tạo nguồn nhân lực và mở rộng thị trường quốc tế, tiến tới kết nối chuỗi cung ứng.
Trong bối cảnh đó, Thương vụ Việt Nam tại Ấn Độ phối hợp
với Viện Da giầy Việt Nam tổ chức hội thảo trực tuyến với chủ đề: “Định hình
tương lai hợp tác da giày Việt Nam - Ấn Độ”.
Ấn Độ hướng tới mốc thị trường giày dép đạt 46 tỷ USD
Theo số liệu của VIRAC, năm 2025, kim ngạch xuất khẩu
giày dép của Việt Nam đạt khoảng 29 tỷ USD, tăng khoảng 10% so với năm trước
đó, tiếp tục duy trì vị thế là một trong những ngành xuất khẩu chủ lực. Ngành
giày da Việt Nam đang hướng tới mốc kim ngạch 100 tỷ USD vào năm 2030.
Ấn Độ là quốc gia sản xuất và tiêu dùng giày dép lớn
thứ hai thế giới, chiếm khoảng 9% tổng sản lượng toàn cầu.
Thị trường giày dép nội địa của Ấn Độ được định giá gần
18,8 tỷ USD năm 2024 và dự báo sẽ đạt 46 tỷ USD vào năm 2033. Một trong những động
lực thúc đẩy ngành giày dép nội địa là các chính sách như “Make in India”, cho
phép 100% FDI và thúc đẩy phát triển các khu công nghiệp chuyên ngành da -
giày. Bên cạnh đó, Ấn Độ với dân số đạt hơn 1,4 tỷ người, trở thành quốc gia
đông dân nhất thế giới.
Tuy vậy, dữ liệu thương mại cho thấy sự kết nối giữa
hai bên vẫn còn hạn chế. Năm 2025, xuất khẩu giày dép của Việt Nam sang Ấn Độ
chỉ đạt khoảng 114,8 triệu USD, chiếm chưa tới 0,5% tổng kim ngạch toàn ngành;
còn nguyên phụ liệu hàng dệt may, da, giày đạt hơn 185,3 triệu USD
Con số này cho thấy tiềm năng hợp tác của hai thị trường
là rất lớn.
Cơ hội hợp tác lớn trong ngành giày da
Trong bức tranh tổng thể, quan hệ Việt Nam – Ấn Độ
đang có nền tảng khá thuận lợi. Theo số liệu của Cục Hải quan Việt Nam, tổng
kim ngạch thương mại song phương năm 2025 giữa Việt Nam và Ấn Độ đã đạt mức kỷ
lục 16,46 tỷ USD, tăng 10,5% so với năm 2024. Trong đó, xuất khẩu từ Việt Nam
sang Ấn Độ đạt 10,3 tỷ USD (tăng 14,2%), trong khi nhập khẩu từ Ấn Độ đạt 6,1 tỷ
USD (tăng 4,9%). Việt Nam tiếp tục duy trì trạng thái xuất siêu.
Cơ cấu hàng hóa giữa hai nước cũng mang tính bổ trợ rõ
nét. Ấn Độ có thế mạnh về nguyên liệu, hóa chất, kim loại; trong khi Việt Nam nổi
bật ở sản xuất và xuất khẩu các ngành thâm dụng lao động như dệt may, gỗ và
giày dép.
Với ngành da giày, điều này mở ra khả năng hình thành
chuỗi liên kết theo hướng: Ấn Độ cung ứng đầu vào, Việt Nam đảm nhận sản xuất
và xuất khẩu. Nếu được tổ chức bài bản, đây không chỉ là câu chuyện mở rộng thị
trường, mà còn là cách để giảm phụ thuộc vào một số nguồn cung truyền thống.
Ở góc độ doanh nghiệp, Ấn Độ không đơn thuần là một thị
trường xuất khẩu mới, mà còn là một không gian tăng trưởng dài hạn.
Các chính sách như “Make in India”, cho phép 100% vốn
đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực da – giày, cùng với việc phát triển các khu
công nghiệp chuyên ngành đang tạo ra nền tảng cho cả sản xuất lẫn tiêu dùng nội
địa.
Ngược lại, với phía Ấn Độ, việc kết nối với Việt Nam
giúp tăng hiện diện trong chuỗi sản xuất khu vực ASEAN – nơi Việt Nam đang giữ
vai trò quan trọng về năng lực gia công và xuất khẩu.
Việc tăng cường kết nối giữa các hiệp hội, doanh nghiệp,
viện thiết kế, tổ chức đào tạo và xúc tiến thương mại da giày của hai nước là hết
sức cần thiết để hình thành chuỗi liên kết sản xuất chiến lược giữa hai quốc
gia theo hướng bổ trợ và cùng có lợi.
