Các hãng hàng không lớn của Trung Quốc gồm: Air China, China Eastern và China Southern ngày 14/10 đã đồng loạt lên tiếng phản đối kế hoạch của chính quyền Tổng thống Donald Trump về việc cấm các hãng Trung Quốc bay qua không phận Nga trên các tuyến đến và đi từ Mỹ.
Theo các
hãng, nếu quy định này được thông qua, hành trình bay sẽ kéo dài, chi phí nhiên
liệu tăng mạnh và nguy cơ gián đoạn lịch bay trong mùa cao điểm cuối năm là khó
tránh khỏi, đúng vào thời điểm nhu cầu di chuyển giữa hai nước đang phục hồi mạnh
mẽ.
Ảnh hưởng
trực tiếp tới các hãng Trung Quốc
Kế hoạch
do Bộ Giao thông Vận tải Mỹ (USDOT) đề xuất được cho là nhằm “tạo sân chơi bình
đẳng” giữa các hãng Mỹ và Trung Quốc. Washington lập luận rằng, việc các hãng
Trung Quốc vẫn được phép sử dụng không phận Nga giúp họ rút ngắn hành trình, tiết
kiệm nhiên liệu và có lợi thế cạnh tranh không công bằng so với các hãng Mỹ vốn
bị Moscow cấm bay qua khu vực này kể từ khi xung đột Nga - Ukraine nổ ra vào
năm 2022.
Ba “ông lớn”
của hàng không Trung Quốc sẽ là những bên chịu tác động mạnh nhất nếu kế hoạch
của Mỹ trở thành hiện thực. Đại diện của China Eastern Airlines cho biết, việc
phải bay vòng sẽ khiến các đường bay tới New York, Los Angeles hay Chicago kéo
dài đáng kể, làm gián đoạn các chuyến nối giữa Trung Quốc và Mỹ.
China
Southern Airlines ước tính khoảng 2.800 hành khách có thể bị ảnh hưởng trong
mùa cao điểm tháng 11 và 12 nếu quy định này có hiệu lực. Trong khi đó, Air
China lo ngại chi phí nhiên liệu và nhân công sẽ đội lên hàng triệu USD mỗi
tháng, buộc họ phải điều chỉnh giá vé để bù đắp chi phí.

Mỹ lên kế hoạch cấm máy bay Trung Quốc bay qua Nga đến Mỹ.
Giới phân
tích cho rằng, việc hạn chế bay qua Nga không chỉ ảnh hưởng đến chi phí vận
hành mà còn khiến các hãng bay Trung Quốc đánh mất lợi thế cạnh tranh sau đại dịch.
Ba năm qua, khi các hãng Mỹ và châu Âu phải bay vòng, các hãng Trung Quốc đã tận
dụng cơ hội mở rộng mạng bay quốc tế, tăng mạnh thị phần trên các tuyến xuyên
Thái Bình Dương và giữa châu Á - châu Âu.
Không chỉ
các hãng lớn, những hãng tầm trung và tư nhân như Hainan Airlines, XiamenAir
hay Juneyao Air vốn đang trong giai đoạn mở rộng khai thác các đường bay xuyên
Thái Bình Dương cũng bị tác động dây chuyền. Các hãng này phụ thuộc vào mô hình
khai thác hiệu quả về chi phí, nên việc tăng thời gian bay sẽ khiến biên lợi
nhuận bị thu hẹp đáng kể.
Ngoài ra,
các doanh nghiệp hậu cần, cung ứng nhiên liệu và dịch vụ mặt đất tại Trung Quốc
như: China National Aviation Fuel Group (CNAF) hay các công ty dịch vụ tại sân
bay Thượng Hải, Quảng Châu cũng đối mặt với rủi ro giảm sản lượng và doanh thu
nếu số chuyến bay quốc tế bị cắt giảm.
Các tập
đoàn thương mại điện tử và logistics như: Cainiao (thuộc Alibaba) hay JD
Logistics vốn đang đẩy mạnh vận tải hàng hóa qua đường hàng không cũng có thể bị
ảnh hưởng khi tuyến vận chuyển sang Mỹ phải điều chỉnh lộ trình và chi phí tăng
cao.
Trái với
phản ứng của Bắc Kinh, các hãng hàng không Mỹ như: United Airlines, Delta Air
Lines và American Airlines lại hoan nghênh kế hoạch của USDOT. Họ cho rằng, việc
cho phép các hãng Trung Quốc bay qua Nga đã tạo ra sự “mất cân bằng cạnh
tranh”, khi các hãng Mỹ phải khai thác đường bay dài hơn, tốn kém hơn. United
thậm chí đề nghị chính quyền mở rộng lệnh cấm đối với cả Cathay Pacific và các
hãng Hong Kong vốn vẫn được phép bay qua không phận Nga.
Dù vậy, các chuyên gia hàng không nhận định, trong bất kỳ kịch bản nào, người chịu thiệt trước tiên vẫn là hành khách. Bay lâu hơn đồng nghĩa giá vé tăng, thời gian nối chuyến dài hơn, trong khi chi phí vận hành của các hãng cũng bị đội lên đáng kể.
Ở châu Âu,
các hãng như: Lufthansa, Finnair, British Airways hay LOT Polish Airlines đã buộc
phải giảm tần suất hoặc hủy nhiều tuyến bay đến Trung Quốc và Nhật Bản vì chi
phí nhiên liệu tăng mạnh. Theo Trung tâm Hàng không Đức (DLR), tuyến Helsinki -
Bắc Kinh hiện dài hơn 3.200 km so với trước đây, làm tăng giá vé trung bình từ
5 - 15%. Ngược lại, các hãng Trung Quốc vẫn được phép bay qua Nga nên tiết kiệm
thời gian và chi phí, qua đó chiếm tới 77% thị phần giữa Trung Quốc và châu Âu
tăng đáng kể so với trước đại dịch.

Một chuyến bay của Hãng Hàng không Trung Quốc China Southern. Ảnh: Angel
DiBilio/Shutterstock.com
Bay qua
không phận Nga lợi thế ra sao?
Đường bay
qua không phận Nga thực tế là tuyến “đường vòng cung lớn nhất", tuyến bay
ngắn nhất nối các sân bay giữa Trung Quốc và bờ Đông nước Mỹ. Khi không được
phép sử dụng không phận Nga, máy bay buộc phải chuyển hướng qua Thái Bình Dương
phía Nam hoặc Bắc Cực, khiến quãng đường tăng thêm hàng nghìn kilômét và thời
gian bay kéo dài 2-3 giờ.
Mỹ lên kế
hoạch cấm máy bay Trung Quốc bay qua Nga đến Mỹ.
Theo các
chuyên gia hàng không, với một tàu bay thân rộng như Airbus A350 hoặc Boeing
777-300ER, việc kéo dài thời gian bay thêm 2,5 giờ đồng nghĩa tiêu tốn thêm
16-19 tấn nhiên liệu phản lực, tương đương chi phí nhiên liệu khoảng 11.000 -
13.000 USD cho mỗi chuyến bay. Nếu tính trung bình 300 hành khách mỗi chuyến,
chi phí này tương đương 38-44 USD mỗi hành khách chỉ riêng phần nhiên liệu.
Không chỉ
dừng ở đó, việc bay vòng xa hơn cũng khiến lượng khí thải CO2 tăng thêm 50 - 60
tấn mỗi chuyến, gây tác động ngược với cam kết giảm phát thải của ngành hàng
không toàn cầu.
Bay lâu
hơn không chỉ khiến chi phí nhiên liệu đội lên. Các hãng còn phải gánh thêm chi
phí vận hành khác như lương phi công và tiếp viên theo giờ, chi phí thuê máy
bay, bảo dưỡng định kỳ, và đặc biệt là nguy cơ trễ giờ nối chuyến tại các điểm
trung chuyển.
Các chuyến
bay dài hơn cũng làm giảm khả năng xoay vòng máy bay, khiến một chiếc máy bay
có thể thực hiện ít chuyến hơn trong cùng một ngày. Điều này làm giảm hiệu suất
khai thác đội tàu bay – yếu tố sống còn trong hoạt động hàng không thương mại.
Ngoài ra,
khi lịch bay bị xáo trộn, các hãng buộc phải hỗ trợ hành khách đổi chuyến, sắp
xếp chỗ ở hoặc bồi thường, kéo theo chi phí gián tiếp lớn. Vì vậy, các hãng
Trung Quốc cảnh báo rằng giá vé có thể tăng đáng kể nếu lệnh cấm được áp dụng,
đặc biệt trong giai đoạn cuối năm, thời điểm nhu cầu bay giữa hai nước tăng mạnh.
Từ lợi thế
thương mại đến bài toán chính trị
Giới phân
tích nhận định, đằng sau cuộc tranh cãi này không chỉ là vấn đề chi phí hay thời
gian bay, mà là một phép thử chính trị về cách hai cường quốc kinh tế lớn nhất
thế giới định hình “luật chơi mới” trong không gian hàng không toàn cầu.

Một Sân bay Nga.
Từ năm
2022, sau khi Nga đóng cửa không phận với các hãng Mỹ và châu Âu để đáp trả các
lệnh trừng phạt, các hãng hàng không Trung Quốc vốn không chịu ràng buộc đã tận
dụng lợi thế này để mở rộng thị phần trên các đường bay quốc tế. Họ nhanh chóng
chiếm lĩnh các tuyến xuyên Thái Bình Dương, đặc biệt trong bối cảnh các hãng
phương Tây vẫn đang vật lộn khôi phục đường bay trực tiếp đến châu Á.
Nếu lệnh cấm
mới của Mỹ được thông qua, Trung Quốc sẽ mất lợi thế cạnh tranh quan trọng, còn
Mỹ có thể phục hồi một phần năng lực cạnh tranh trên các tuyến bay dài. Nhưng
cái giá phải trả là hàng nghìn hành khách sẽ phải di chuyển trong thời gian lâu
hơn, trả phí nhiều hơn trong khi lượng phát thải và chi phí nhiên liệu toàn cầu
gia tăng.
Cuộc tranh
luận về không phận Nga cho thấy, bầu trời không còn là không gian phi chính trị,
mà trở thành nơi thể hiện quyền lực, lợi ích và chiến lược của các quốc gia.
Với Mỹ, đó
là nỗ lực tái lập thế cân bằng trong thương mại hàng không. Với Trung Quốc, đó
là cuộc chiến giữ vững lợi thế khai thác và hình ảnh của một quốc gia “mở cửa với
thế giới”. Còn với hành khách, mỗi quyết định chính sách có thể làm thay đổi
đáng kể giá vé, thời gian bay và thậm chí cả lựa chọn hãng hàng không.
Trong ngắn
hạn, Bộ Giao thông Mỹ đang lấy ý kiến phản hồi và có thể ban hành quy định sớm
nhất vào tháng 11. Nhưng trong dài hạn, giới quan sát cho rằng, “cuộc chiến
không phận” này chỉ là một lát cắt nhỏ trong bức tranh cạnh tranh Mỹ - Trung,
nơi công nghệ, thương mại và chính trị đang cùng va chạm trên cùng một bầu trời.
Theo TCHK
